Cáp treo Fansipan - chương mới của du lịch Sa Pa
Du lịch

Cáp treo Fansipan – chương mới của du lịch Sa Pa – Hanoi Grace

Sinh ra và lớn lên trong bản nghèo thuộc phường Sa Pả, thị trấn Sa Pa, Má A Tông cũng như bao người dân bản sống nhờ nghề bám nương làm rẫy. Sợ đời mình sẽ phải tiếp tục khổ như đấng sinh thành, chàng trai người H’Mông ôm mộng đổi đời từ nghề hướng dẫn viên. Chạy vạy khắp nơi để đi học, số tiền vay nợ của A Tông lên tới hàng chục triệu đồng mà vẫn không đủ. Anh phải bỏ dở học hành, về làm porter gùi đồ lên Fansipan.

Thu nhập từ cái nghề bán sức cho núi rừng chưa bao giờ đủ để anh chăm lo cho vợ và 2 con nhỏ độ tuổi ăn học, trong đó một đứa mắc chứng tự kỷ, thể trạng ốm yếu, chứ chưa kể đến trả nợ. Tương lai của anh cứ ngỡ sẽ tối đen như con đường trải về bản làng vùng cao khi ánh nắng cuối cùng của ngày vụt tắt.

Năm 2014, khi nghe tin công ty cáp treo cần tìm người làm an ninh, trông coi công trình trên đỉnh Fansipan với mức thu nhập cao, A Tông nộp đơn ứng tuyển. Nhanh chóng được nhận vào làm việc vì là người địa phương, đã quen với địa hình, thời tiết nơi đây, Tông như vớ được “phao cứu sinh” của đời mình.

Mùa đông năm ấy, trước khi lên đường đi làm, Tông gom được tất cả số tiền mình có là 150.000 đồng để lại cho vợ con, mang theo nỗi lo những đêm mưa gió, chỉ mình vợ thức canh hứng dột trong ngôi nhà xiêu vẹo bên sườn đồi.

Trong đợt rét kỷ lục, những cơn gió lạnh căm thổi về từ đèo Ô Quy Hồ, mang theo mưa tuyết tạt rát buốt vào những thân trai tráng, A Tông phải leo bộ lên đỉnh Fansipan phủ trắng tuyết, nhiều công nhân dưới xuôi “vừa đi vừa khóc” vì chuột rút, mất thân nhiệt. Tất cả mọi người khi ấy ở trong lán dựng tạm, cả tháng mới dám tắm một lần vì thiếu nước. Chưa kể đến những ngày đợi đồ ăn lên núi, họ phải chia nhau từng gói mì tôm để cầm cự.

“Nhiều ngày đứng giám sát công trình, mái tóc mình phủ cứng đơ, đến thở cũng thấy sợ vì hơi lạnh tỏa buốt lồng ngực. Tất cả mọi người đóng mình trong lớp áo dày sụ, chân đi ủng mấy tháng bốc mùi kinh khủng đến mức nghĩ lại không muốn ăn cơm”, A Tông cười hồi tưởng.

Ở trên đỉnh có khi đến 3-4 tháng liên tục, nhiều lần nhớ nhà, nhớ con, A Tông cũng không thể về, một phần vì đường leo bộ xa xôi, phần còn lại vì trách nhiệm trong công việc. Lần về sớm nhất là khi nhận được tháng lương thử việc đầu tiên, A Tông xin phép được về nhà bởi vợ con không còn gì để ăn, trên đường anh mua thêm mắm, thêm gạo và mang cả những hân hoan, mong nhớ về cho gia đình.

Trong 2 năm bám trụ trên đỉnh Fansipan, A Tông được chứng kiến sự vươn mình mạnh mẽ của vùng đất, khi điện lưới được kéo lên, cáp treo được hình thành. Cũng giống như sự thay đổi của cuộc đời anh, từ người chỉ biết lo từng bữa ăn, nay có việc làm ổn định để chăm lo cho gia đình.

“Ban đầu mình đi làm chỉ vì cần một công việc, thậm chí còn không biết ‘tập đoàn’ là gì nhưng sau nhiều năm gắn bó, Sun Group chính là ngôi nhà thứ 2, nơi mình được sống, được đào tạo cùng anh em, bạn bè và làm lại cuộc đời”, A Tông nói.

Năm 2017, nhờ quỹ “Hoa mặt trời” của tập đoàn, A Tông đã được hỗ trợ tiền để xây dựng một ngôi nhà kiên cố mà cả đời anh chưa dám mơ tới trên chính mảnh đất cha mẹ để lại. Xung quanh nhà A Tông giờ đây còn trồng nhiều loài hoa lan bản địa, tươi tắn, đẹp đẽ như chính những năm tháng hiện tại và tương lai của gia đình anh.

Cũng giống như A Tông, Chảo Láo Ú, sinh năm 1996, lớn lên cùng cái nghèo khó ở bản Kim, xã Thanh Bình, Sa Pa. Chưa đầy 20 tuổi, anh phải đối mặt với nhiều cú sốc của cuộc đời. Mẹ mất năm 2012, đúng thời điểm thi chuyển cấp, thiếu lao động chính, gia đình thường trực bữa đói bữa no. Sau khi kiên trì hoàn thành bậc phổ thông, Ú làm thợ xây ở các công trình quanh địa phương để kiếm tiền cho gia đình.

Rồi cũng như bao trai bản khác, Ú kết hôn khi tròn 19 tuổi. Do gia cảnh nghèo khó, dù mang bầu sắp sinh, vợ Ú vẫn phải lên rẫy làm rồi bị rắn cắn đe dọa đến tính mạng. May mắn nhờ đắp các bài thuốc của người bản, vợ Ú qua cơn nguy kịch mà không cần cắt bỏ bàn tay. Vài ngày sau đó, con gái nhỏ của vợ chồng anh cũng khỏe mạnh chào đời.

Nhìn đôi bàn tay của vợ đã biến dạng vì rắn, Ú chưa bao giờ thôi tự trách bản thân. Trong tâm trí chàng trai 19 tuổi sục sôi suy nghĩ “bằng mọi giá mình phải kiếm thật nhiều tiền để vợ con bớt khổ”.

Thời điểm 2014-2015, Sa Pa có một số công trình du lịch lớn sắp vận hành, cần huy động lao động địa phương làm dài lâu. Theo chân trai tráng trong bản đi Sa Pa tìm việc, Ú xin được việc tạp vụ trong bếp một nhà hàng của Sun World Fansipan Legend khi đó đang hoàn thiện. “Tôi chẳng ngại bất kể việc gì bởi trước đó, nhiều việc từng làm còn khó nhọc hơn nhiều”, Ú chia sẻ.

Tháng lương đầu tiên, Ú nhận được hơn 2,9 triệu đồng, anh vỡ òa trong hạnh phúc vì cả đời chưa bao

giờ được cầm nhiều tiền đến vậy. Lúc bấy giờ, người bản anh kiếm ra 1 triệu đồng đã là nhiều. Cuộc sống Ú và gia đình cũng thay đổi “360 độ” kể từ đó, như lời Ú kể.

Sau 5 năm nỗ lực học hỏi, Chảo Láo Ú được đề xuất lên phụ bếp món Á, món Âu và giờ chuyên làm bánh. Cả đời anh chưa bao giờ nghĩ, đôi bàn tay chai sần vì cầm cuốc, bê gạch nay có thể uyển chuyển tạo hoa kem trên bánh. Mức thu nhập đã đủ để anh giúp vợ, con có cuộc sống đầy đủ hơn.

Năm 2020, niềm vui như được nhân đôi khi Ú có tên trong danh sách những cán bộ, nhân viên được Sun Group hỗ trợ xây nhà. Ngôi nhà siêu vẹo trong bản cách thị trấn Sa Pa chừng 30 km nay đã khang trang, hiện đại hơn gấp nhiều lần. Nhìn vào những tấm giấy khen của con gái lớn treo trên tường ngôi nhà mới xây, Ú cho biết sẽ quyết tâm cho các con học cao hơn, để cuộc đời chúng không trải qua những giai đoạn quá khổ như anh và vợ từng trải qua.

Sun World Fansipan Legend không chỉ tạo ra công ăn việc làm mà còn là mái nhà thứ 2 của gần 200 cán bộ công nhân viên vùng Tây Bắc. Trước đây, phần lớn họ sống dựa vào nông nghiệp, nghề rừng, nghề thủ công hoặc không có công việc ổn định. Trong khu du lịch, không hiếm các cặp vợ chồng, anh em trong gia đình hay người cùng thôn bản cùng làm việc, 68 hộ gia đình cán bộ công nhân viên đang ở tại Sun Home, khu nhà Sun Group xây dành riêng cho cán bộ nhân viên công ty.

Từ ngày có công việc ổn định tại khu du lịch, điều họ nhận được không chỉ là sự thay đổi về kinh tế, mà còn cả tác phong làm việc chuyên nghiệp, nhận thức về tầm quan trọng của học tập, đào tạo để đầu tư cho thế hệ con em. Nhưng quan trọng hơn, họ được chứng kiến nơi “chôn rau cắt rốn” lột xác sau khi làm du lịch. Thị xã Sa Pa từ lác đác nhà nghỉ và quán xá đốt than củi, nay hiện diện nhiều khách sạn, nhà hàng 5 sao, khiến họ không khỏi tự hào. Nhiều nhân viên ở Sun World Fansipan Legend trước đó lang thang dưới xuôi tìm kế sinh nhai, sau đó họ lại trở về quê hương ổn định cuộc sống. Từ những người lo cái ăn cái mặc từng ngày, thì giờ đây họ biết ăn sạch mặc đẹp và có cuộc sống no đủ, đầm ấm.

Trong một bài phỏng vấn về văn hóa du lịch Sa Pa, thạc sĩ Trịnh Lê Anh, giảng viên Du lịch và Sự kiện tại Đại học Quốc gia Hà Nội nhận định trong vài năm trở lại đây, người dân tộc bản địa trong các hoạt động của Sa Pa đang dần vắng bóng. Tuy nhiên, những doanh nghiệp lớn đang có sự đầu tư để đào tạo cho những người dân tộc địa phương được làm việc tại các khách sạn, nhà hàng…

“Tôi đã thấy dấu ấn ấy trên Fansipan. Khi người dân tộc nhoẻn miệng cười với tôi, tôi thấy ấm áp lắm. Sun Group đã rất cầu kỳ khi đưa người dân tộc trên đó, mặc đồng phục đấy nhưng vẫn nụ cười người Mông, người Dao. Đấy là một điển hình để chúng ta hướng tới việc làm du lịch tốt hơn.”

Nguồn: Source link

LEAVE A RESPONSE